THANH XUÂN LÀ GÌ HỐI TIẾC

  -  
“Tôi ước gì hiện nay được ngủ một giấc. Msinh sống mắt ra vẫn thấy bản thân vào lớp học cấp cho 3. Nhìn xung quanh vẫn luôn là chúng ta, vẫn là số chỗ ngồi kia, hầu như tín đồ phần đa 17 tuổi. Thấy bản thân nằm lâu năm bên trên cái bàn gỗ, trước khía cạnh là giấy tờ mlàm việc cho trang nào lần chần. Hóa ra tkhô nóng xuân là nuối tiếc…”

Tuổi tthấp nhiệt tình – thời hạn pnhị mờ

Người ta nói, đời tín đồ giống hệt như 1 bàn tiệc mập, có lúc thịnh soạn với náo nhiệt duy nhất. Nhưng rồi cũng đến lúc tàn. Tôi cảm thấy trong thời hạn trong ngôi trường rất lâu rồi cũng giống như một bữa tiệc. Nhưng của tớ lại không được hoan hỉ và náo nhiệt độ.

Bạn đang xem: Thanh xuân là gì hối tiếc

Những năm tháng đẹp nhất của tuổi tthấp ấy, tôi đã từng có lần mơ mộng và ấp ủ mình đổi mới một cù phyên chuyên nghiệp hóa. Tôi mê mệt những thước phim của George Lucas cùng trằm trồ thốt lên rằng sao người ta lại có thể tạo nên mọi chình họa xoay giỏi diệu như vậy. Rồi tôi suy nghĩ về một ngày tôi cũng tạo sự được những series phyên ổn đỉnh điểm nhỏng Star Wars, được bạn ta mếm mộ. Những lúc ấy, tôi vừa ngồi vào cnạp năng lượng chống 20m2 đầy đều băng đĩa với hình họa phim vừa mỉm cười một bí quyết đắc chí. “Rồi mày đã làm cho được” – tôi từ bỏ nhủ.

*

Nhưng say mê là một trong cthị xã, mê mẩn mà không có định hướng với thực hành thực tế thì cũng chỉ là con số 0. Sau trong những năm lạc trôi giữa cái đời, tôi mới ngộ ra chân lý ấy. Yêu ham mê phlặng ảnh, nhưng mà tôi lại chẳng biết ban đầu từ bỏ đâu. Ban đầu tôi cứ đọng đinc ninc rằng, nghề này dễ dàng và đơn giản biết bao. Quay vài size chình họa với ghép chúng lại.

Nhưng những cthị trấn hoàn toàn ngược trở lại. Rõ ràng bọn họ đưa chình họa cực kỳ mượt, mà lại tôi lại gặp gỡ trở ngại. Rồi sau phần lớn ngày rong ruổi mọi phố phường thuộc chiếc máy hình ảnh quèn, tôi nghĩ liệu đây đã là đa số tháng ngày về sau của chính bản thân mình ư? Cầm cái máy ảnh cả ngày?

Những ngày ngồi trên lớp, thấy chúng ta hăng say học hành với ước mong đặt chân vào cửa nhà ĐH, tôi lại lo lắng. Liệu lựa chọn nghề này thì bọn chúng tất cả nuôi sống nổi mình? Thật sự sau này mình sẽ không hối hận? Những thắc mắc to đùng về đê mê ấy cứ xuất hiện ngày một nhiều.

Xem thêm: Thơ Hàn Mặc Tử Về Tình Yêu Hàn Mặc Tử Hay Nhất, 10 Câu Thơ Tình Buồn Nhất Của Hàn Mặc Tử

Hóa ra tkhô nóng xuân là nuối tiếc…

Và tôi phân biệt rằng bản thân đang sống và làm việc trong một ráng hệ thật không yên tâm. Tôi mong muốn đi thật nkhô hanh nhưng tuyến phố phía đằng trước thì thiệt là bất minh. Tôi cứ đọng trượt nhiều năm vào mớ quan tâm đến hỗn độn ấy trong cả phần đa ngày cấp cho 3. Và cho đến lúc nhìn thấy các bạn xung quanh người nào cũng được đặt theo hướng đi cho bạn, tôi new vỡ lẽ lẽ.

Người vào giảng con đường đại học, bắt đầu một tương lai mới. Người đến lớp nghề, rút ngắn khoảng cách cho Việc học và làm cho. Việc mình cứ đọng ngồi phía trên và băn khoăn lo lắng quả là 1 trong điều tệ sợ. Mình yêu cầu hợp tác vào tiến hành, còn hơn là ngồi đây không làm những gì.

Xem thêm:

*
Quay lại để nhìn ra hồ hết nối tiếc

Tôi đang ban đầu cho một sau này thật sự, đăng kí học một khóa làm cho phlặng chuyên nghiệp hóa. Tại Master Media Academy, tôi được kim chỉ nan về nghề, được thiết kế quen thuộc cùng với thầy bắt đầu, các bạn new với được sinh sống trong số những niềm vui thiệt sự.

Niềm vui chưa hẳn là vui bắt đầu làm nlỗi ngày xưa nữa mà lại là có tác dụng để vui. Làm để xem bạn dạng thân bản thân hiện đại, làm cho ra rất nhiều đoạn phim của chính mình, cho dù còn đơn giản và dễ dàng và kỉm cỏi. Nhận được đông đảo thành quả đó lúc đầu ấy, tôi lại thấy phiên bản thân có giá trị. Và nhận biết tại vì sao bản thân không bắt đầu từ bỏ mau chóng rộng.

“Tôi ước gì bây chừ được ngủ một giấc. Mnghỉ ngơi mắt ra vẫn thấy bản thân vào lớp học tập cấp 3. Nhìn xung quanh vẫn luôn là chúng ta, vẫn chính là ghế ngồi đó, đều bạn phần lớn 17 tuổi. Thấy bản thân nằm lâu năm bên trên mẫu bàn mộc, trước khía cạnh là giấy tờ msinh sống mang lại trang nào đo đắn. Hóa ra tkhô cứng xuân là nuối tiếc…”

Nuối tiếc do mình không ban đầu với niềm ham trường đoản cú nhanh chóng rộng, tiếc vì sẽ không tồn tại kim chỉ nan đúng lúc. Nếu quay lại ngày ấy, tôi đã dồn mức độ vào triển khai hóa ngay lập tức niềm hâm mộ của chính bản thân mình. Tôi sẽ có rất nhiều kỹ năng nền, và sẽ có đều đoạn phim ‘xịn’ cho bản thân mình sáng chế ra. Nhưng thật may mắn bởi phiên bản thân đã làm cho được, mặc dù muộn màng, cùng thật may vì đó chỉ cần nuối tiếc chứ đọng không phải hối hận hận…