Tạm Biệt Doraemon

  -  

Nobita tía chân bốn cẳng chạy hộc tốc về nhà, đóng cửa "Rầm!" một phát thiệt to. Jaian mập ú không kịp pkhô hanh lại, cả người cậu cũng đâm vào cái cửa "Rầm!!!" thêm phát nữa.

Bạn đang xem: Tạm biệt doraemon

-Cứ nhớ lấy! -Jaian cay cú bỏ về, vẫn còn giơ nắm đấm lên. -Lần sau gặp tớ, cậu sẽ biết tay!

-Cóc sợ! - Nobita đứng tức thì sau cánh cửa, đắc chí lêu lêu chàng mập. Rồi ngay lập tức lập tức cậu con quay ra phía Doraemon đang nhìn mình, bắt đầu giở giọng vòi vĩnh như mọi khi:

-Này, cậu cho tớ mượn đi! Bảo bối giúp tớ đánh thắng mà có lần tớ dùng rồi ấy!

-Nếu cậu không tự đánh nhau được thì đừng đánh nữa!! -Doraemon gắt lên.

Nobita ngạc nhiên nhìn Doraemon buồn bã xoay về phòng, bèn chạy theo hỏi:

-Cậu sao thế Doraemon?

Vào phòng, Doraemon ngồi xuống, vẫn nhìn Nobita bằng vẻ mặt đưa đám kì lạ ấy:

-Tớ muốn nói với cậu chuyện này... -Mèo ú hơi ngập ngừng- Tớ đã suy nghĩ rất nhiều...

...

-HẢ??? CẬU ĐỊNH QUAY VỀ... THẾ GIỚI TƯƠNG LAI!!???

...

-Bố mẹ khuyên bảo cậu ấy giúp nhỏ đi ạ!

Ông bà Nobi ngạc nhiên nhìn Doraetháng khổ sở cố tách một Nobita mặt mày tái mét, nước mắt nước mũi chảy tèm lem ra khỏi chân mình. Sau lúc nghe đến đầu đuôi câu chuyện, mẹ Nobita dịu dàng động viên con:

-Doraemon còn có công việc cần giải quyết, nhỏ đừng ích kỉ như vậy chứ!

-Lúc nào cũng chỉ biết dựa dẫm vào người khác thì đến bao giờ mới trưởng thành được. Hãy ra dáng đàn ông một lần mang đến bố xem nào! -Bố Nobita cũng góp vào.

...

Tối hôm đó, ông bà Nobi chuẩn bị mang lại Doraemon một bữa tiệc chia ly nho nhỏ. Vừa rót nước ngọt cho Doraemon, bố vừa cười:

-Bố mẹ cám ơn con vì đã giúp Nobita rất nhiều.

Xem thêm: Nhạc Không Lời Bài Hát : Tổ Ấm Gia Đình Không Gì Sánh Được Còn Trong Ký Ức Bao

-Có gì đâu ạ...- Doraetháng cũng khách sáo đáp lại.

-Sáng mai bé đã đi rồi ư? Bố mẹ sẽ nhớ nhỏ lắm đấy! - Mẹ cũng cười tiếc nuối, bưng một đĩa bánh rán đầy ụ thơm ngon ra.

Nobita đã ngừng khóc từ lúc nào, cũng không tranh ma bánh với bạn mình như mọi ngày mà giờ chỉ cúi đầu lặng lẽ nhìn cậu bạn mèo ú của mình.

...

Vào đêm cuối cùng nằm cạnh nhau, Doraemon và Nobita không ai ngủ được. Cả hai nhìn lên trần nhà, mỗi người có một suy nghĩ khác nhau. Đột nhiên, như đã hẹn trước, cả nhì con quay lại nhìn nhau:

-Tớ không sao ngủ được.

-Tớ cũng vậy.

Xem thêm: Tác Giả Tuệ Nghi Là Ai - Hành Trình 10 Năm Can Trường Của Nữ Ceo Trẻ Tuổi

Nobita liền ngồi ngay dậy, rủ rê:

-Hay là mình cùng nói chuyện đến sáng nhé!

-Ừ, nhưng phải uống thuốc "tỉnh ngủ" đã. -Mèo ú cười tươi đáp lại, móc trong túi thần kì ra một lọ nước nhỏ.