Sếp! Anh Là Tên Xấu Xa Phần 2

  -  

- Chúng ta chia ly đi. Đặng Tiểu Tinh nói- Em thật sự muốn phân chia tay? Lăng Ngạo Tuấn hỏi.- Đúng vậy. Em đã nghĩ kĩ rồi, anh đi nước ngoài của anh, em tiếp tục việc học của em. Em sẽ không chờ anh đâu. Đặng tiểu Tinc nói, vào lòng hồi hộp không thôi, cô không phải thật sự muốn chia ly, chỉ là hi vọng anh có thể vì cô mà cầm đỗi quyết định.Lăng Ngạo Tuấn trầm ngâm giây lát, anh nhìn Đặng Tiểu Tinc thật lâu như muốn khắc sâu hình ảnh của cô vào tim.Một lúc sau anh nói:- Vậy cũng tốt, anh không biết Lúc nào thì mình sẽ trở về, anh cũng không mong muốn muốn em phải chờ đợi anh. Như anh cũng sẽ không chờ đợi em.Đặng Tiểu Tinch thoáng chấn động, thì ra vào lòng anh từ lâu đã có chủ ý, anh không nghĩ sẽ chờ đợi ngày con quay về với cô. Anh luôn như vậy, luôn ích kỉ. Đặng Tiểu Tinch cười nhạt, cô tự mắng bản thân mình ngớ ngẩn ngốc, còn vọng tưởng anh sẽ vì cô mà lưu lại, hoặc ít nhất cũng đến cô 1 lời hứa hẹn, để cô yên tâm chờ đợi ngày anh tảo về.Tim rất đau, như bị 1 bàn tay bóp chặt lại, đau như đang bị cắt mất từng thớ thịt trên người. Cô cố kìm nén không mang lại nước mắt trào ra, cô thề với với lòng, cô sẽ không bao giờ khóc trước mặt anh 1 lần nào nữa.- Anh cũng đã tự có chủ ý. Ngừng lại hồi lâu cô lại nói tiếp.


Bạn đang xem: Sếp! Anh Là Tên Xấu Xa Phần 2


Xem thêm: Hãy Viết Bài Văn Miêu Tả Cây Phượng Vĩ Và Tiếng Ve Vào Mùa Hè Lớp 6



Xem thêm: Cách Làm Gôm Tẩy (Gôm) Siêu Dễ, Cách Làm Cục Tẩy (Gôm) Siêu Dễ

- Vậy... Em đi đây, có lẽ ngày anh đi em không tiễn được, em còn nhiều báo cáo chưa làm hoàn thành. Chúc anh lên đường bình an.Nói chấm dứt cô chuyển phiên người bước đi. Cô như đang muốn trốn khỏi thứ gì đó, bước chân ngày 1 nkhô giòn. Nhớ đến lời của Khả Khả lúc trước có nói: "nếu đã quyết định đá người ta thì chính mình phãi mạnh mẽ." Đặng Tiểu Tinh ngẩng cao đầu, tay nắm chặt, cước bộ dần cũng bình thường trở lại. Người tê vẫn không nói gì, 1 câu níu kéo cũng không, Đặng Tiểu Tinh siết chặt lòng bàn tay, móng tay đâm sâu vào da thịt, nhưng cái đau này vẫn còn kém xa cái đau trong trái tim cô hàng vạn lần. Nước mắt rơi như mưa, cô cắn chặt môi cố không bật ra tiếng khóc.Cô cảm giác con đường về kí túc xá hình như dài hơn mọi lúc, thời gian cũng dường như trôi rất chậm, rất chậm, có lẽ thượng đế muốn cô từ từ gặm nhấm nỗi đau này.Vừa về đến kí túc xá, cô nhìn thấy Hà Khả Khả đang đợi cô ở trước cửa, ánh mắt nhỏ nhìn cô như thấu hiểu thứ gì đó, Hà Khả Khả tiến đến bên cạnh bạn, Đặng Tiểu Tinc ôm chầm lấy Hà Khả Khả, nước mắt rơi như mưa. Hà Khả Khả ôm cô thật chặt như muốn tiếp thêm sức lực đến bạn, nước mắt cũng rơi theo, 2 cô gái cùng ôm nhau khóc. "Chỉ 1 lần này thôi, cô chỉ khóc lần này nữa thôi" Đặng Tiểu Tinch thầm nhũ.Ngày anh đi cô đi không tiễn, cô đã nói, từ nay 2 người không còn quan liêu hệ, đã là 2 con người xa lạ, cô nhìn lên bầu trời như đang chờ đợi 1 thứ gì đó. Phía xa xa 1 chiếc máy bay đang cất cánh, nó sở hữu theo anh cùng tình yêu của cô đi mất. Cô lặng lẽ nhớ lại hình bóng ấy, nước mắt lại tuôn rơi.