Đào Hoa Đảo (Tiểu Thuyết Kim Dung)

  -  
Edit:Miu Miu.Beta:Bạch Hồ.—oOo—Lục Quán Anh bất ngờ cho tới cha hôm nay sẽ đùng một phát cho, tnhãi ranh thủ thời hạn ngoan ngoãn cúi đầu đứng tại 1 mặt, thở bạo dạn cũng không dám. Trên đời này, Lục Quán Anh không hại trời không hại khu đất, nhất sợ, đó là cha hắn.Trong lòng Lục Quán Anh ko khỏi buồn bực, thông thường phụ thân mọi là kêu tuỳ nhi cho hotline hắn đi rỉ tai, bây giờ sẽ là đêm khuya, theo lý phụ vương sẽ mau chóng hẳn là chìm vào giấc ngủ, vì sao lại đích thân cho gian phòng của hắn?Lục Quán Anh vốn định muốn hỏi thăm, nhưng vừa nhấc đầu lên thấy phương diện thân phụ trầm trầm, mau chóng rước câu hỏi nuốt trngơi nghỉ về.Lục Thừa Phong đã nhanh chóng biết người con của chính mình phù hợp phái mạnh nhân, thậm chí là tuổi sẽ qua nhị mươi các dùng các một số loại nguyên nhân để ko thành thân. Nhưng biết là một trong những chuyện, tại khu vực chạm mặt được lại là 1 trong những cthị trấn khác, nhất thời mặt trầm xuống. Lục Thừa Phong phất phất tay, mang đến tiểu đồng sau sống lưng lui xuống trước, kế tiếp thờ ơ phía Lục Quán Anh nói:“Đẩy ta bước vào.”Lục Quán Anh nóng vội đi đến sau lưng Lục Thừa Phong, đẩy vào gian phòng.Lục Thừa Phong cũng chính vì đứng ngồi ko nhân tiện, vì thế chế một cái ghế, dưới tư chân ghế đều phải có bánh xe cộ, bình thường hoàn toàn có thể để người không giống đẩy giúp.Lục Thừa Phong từ bây giờ nhịn không được quan sát fan nọ, chỉ thấy dung mạo người nọ tinh xảo đáng yêu ko chút ít tì vệt, lô má White nõn phân vân là cũng chính vì hổ ngươi tuyệt là cuồng nộ cơ mà nhuộm lên rặng mây đỏ, một đôi bé ngươi Black tinh sáng ko chút ít e dè đón tiếp ánh nhìn khảo sát của hắn, body toàn thân tản ra khí hóa học biếng nhác cùng tùy ý, thậm chí còn không thèm xem xét áo xống của chính bản thân mình ko chỉnh tề, cđọng điều đó thản nhiên một tay nâng mang cằm, nhì chân chéo nhau, nghiêng ngồi nghỉ ngơi bên trên ghế.Tại dịp Lục Thừa Phong điều tra Dương Khang, đôi khi Dương Khang cũng Reviews hắn.Lục Thừa Phong hầu hết tứ mươi tuổi nào đấy, khuôn phương diện cùng Lục Quán Anh hết sức tương tự nhau, dẫu vậy không thể anh tuấn, dáng người khô ốm, dung nhan phương diện đá quý như nến, quan sát y như bạn mắc bệnh quấn thân. Dương Khang chnghiền mồm, nghĩ thì thầm, Lục Thừa Phong tới thật là đúng khi, y vừa định cho Lục Quán Anh một chiếc giáo huấn nặng nề quên.Bất vượt, suy nghĩ lại trường hợp vừa rồi, Lục Quán Anh thì thầm này thật không phải như là nói giỡn.Dương Khang chóng mặt nhắm đôi mắt lại, y mặc dù so với cái đệ đệ cơ không có tình cảm gì, tuy vậy dầu gì rồi cũng là thân đệ đệ. Hiện tại linh giác bị một phái mạnh nhân thượng, Dương Khang chẳng thể coi như ko biết chuyện này được. ngoài ra vừa bắt đầu nãy Lục Quán Anh đối với y……Nhớ lại hình ảnh tê, Dương Khang cảm giác body giận dữ, càng hận quan yếu ttinh ranh thủ thời gian đi rửa mặt cọ, tẩy đi loại cảm hứng chán ghét này.“Quán Anh, ta không phải vẫn nói cùng với ngươi, không có thể chấp nhận được cường giành nàng tử?”Lục Thừa Phong nhìn chăm bẳm vào Dương Khang hồi thọ, sau cùng thổ lộ một câu.Dương Khang nhíu mày, diễn đồ vật gi đây? Y Khủng lên khôn xiết giống thiếu phụ tử?Lục Quán Anh khúm núm gật đầu xác thực, Tuy hắn được tôn là Tiên phong tdiệt tặc Thái Hồ, nhưng lại dưới góc nhìn phụ thân, hắn vẫn là 1 trong đứa ttốt.Thái Hồ mấy năm kia không có ai đứng đầu, trị an hỗn loàn, tuy thế từ cơ hội Lục Quán Anh tiếp quản lí, nghiêm ngặt coi ngó, chỉ chiếm tách quan liêu gia thuộc công ty nhiều bất nhân bên trên đò ngang, hết sức được dân chúng Thái Hồ yêu thương.Lục Thừa Phong ngữ khí chuyển lệ:“Không được đoạt chị em tử, phái nam tử kia rất có thể tùy tiện thể giật về sao?”Dương Khang khóe mồm co lại.“Cha, bạn này là đái vương gia Kyên ổn quốc.”Lục Quán Anh nhỏ giọng chống nghị nói.“Ta không phải Hoàn Nhan Dương.”Dương Khang hòa hợp thời đâm một miệng.“Vậy ngươi mang lại tột bậc là ai?”Lục Quán Anh chau nhì mặt hàng lông mày, hắn hôm nay tỉnh hãng apple lại, mới phát hiện fan này cùng Hoàn Nhan Dương bao gồm chút khác biệt.Vừa rồi hắn một lòng hy vọng khiển trách nát Hoàn Nhan Dương trường đoản cú luôn tiện chạy trốn, lại thêm trong phòng chỉ gồm một ngọn đèn hôn ám, lại duy nhất thời không có chú ý.Chủ yếu hèn là vì hắn không tin trên đời này còn có cthị trấn trùng đúng theo như thế, chân trước Hoàn Nhan Dương vừa chạy, chân sau tín đồ này lập tức xuất hiện thêm, còn chỉ tên ao ước cho tới Quy Vân trang.Chính là từ bây giờ tinh tế và sắc sảo quan sát lại, thực sự không thể ko xác nhận, bạn này so với Hoàn Nhan Dương diêm dúa lẳng lơ kia là trọn vẹn sự không tương đồng, ví như là Hoàn Nhan Dương từ bây giờ thì đang lòi ra thần dung nhan bạt vía và mắc cỡ, cnạp năng lượng bạn dạng sẽ không như là bạn này, dễ chịu thông thường chú ý trực tiếp fan khác.Dương Khang nsinh hoạt niềm vui, nhưng lại y cũng không tồn tại phía Lục Quán Anh quan sát lại, mà lại là chú ý chằm chằm vào Lục Thừa Phong, lừ đừ nói:“Ta là ai? Tin tưởng Lục Home nghe qua một câu: “Đào hoa hình ảnh lạc cất cánh thần tìm – Bích hải triều sinc trỗi ngọc tiêu”.Lục Thừa Phong nháng chiếc mặt xám nhỏng tro, run rẩy vịn lấy ghế, tốt nhất thời dòng gì cũng nói ko được.Kỳ thật hắn tối khuya mang lại kiếm tìm Lục Quán Anh, nguyên nhân là xấu xa báo lại, nói trận pháp vào hoa viên đại biến hóa, vẫn có mấy tín đồ lạc con đường vào trận. Hắn hỏi thăm xấu xa tường tận, bao gồm người hồi báo nói là, thiếu hụt trang chủ có thỉnh trnghỉ ngơi về một vị khách nhân, tín đồ đó khi đi ngang qua hoa viên từng va một chiếc ghế đá.Lục Thừa Phong gắng ý đi hoa viên nhìn nháng qua, phát hiện tại trận pháp đại đổi thay là không phải do vô tình, tức khắc vội cuống quýt kim cương đi cho chống Lục Quán Anh.Sư phụ truyền cho hắn hai mươi tứ quẻ trận pháp ngọc hoàng, cơ mà trận pháp này sẽ không vị bị một chút ít không đúng lệnh nhỏ phương diện cơ mà đại biến hóa, mong muốn tạo cho trận pháp đại biến hóa, cần tìm ra ‘mắt trận’. Lúc ấy bao gồm sáu ghế đá, do sao tín đồ nọ không còn lần này tới lần kì cục đi dịch rời cái ghế đá là ‘đôi mắt trận’ đó?Lục Thừa Phong vốn tưởng rằng dương gian khổng lồ béo, rất có thể xem thấu trận pháp này cũng có thể có ít người, nghĩ về vào chống người con Lục Quán Anh là 1 cao nhân, chính là không nghĩ là tới thiếu thốn niên này dám tâm sự một câu điều này.Lục Thừa Phong tởm nghi cô động quan sát gương mặt vị thiếu niên này, sau nửa ngày bắt đầu tìm kiếm trsống được tkhô hanh âm của chính bản thân mình, mà lại chỉ có thể tái diễn một chữ:“Ngươi…… Ngươi……”Dương Khang biết Lục Thừa Phong chỉ bằng một câu nói kia chắc chắn rằng hoài nghi tưởng, Dương Khang tức tốc đứng tín đồ lên, cước giẫm kì bước, cơ hồ vào nháy mắt đi mang đến bên cạnh trước mặt Lục Quán Anh đang ntạo tín đồ. Dương Khang dùng ngón dòng sở hữu ngón trỏ, vào nháy mắt, ngón tay như hoa Nhất Chi Lan giạng ra, nhanh lẹ điểm lên ngực Lục Quán Anh.Lục Quán Anh chỉ Cảm Xúc thân hình tín đồ nọ lóe lên, mấy chỗ đại huyệt trước vùng ngực bị y sử dụng đầu ngón tay điểm vơi, tuy không có nội lực rót vào, so với hắn không có tạo thành bất cứ tmùi hương tổn định gì, cơ mà cũng làm hắn chấn đụng.Người này ra tay ưu nhã, khí độ lãnh dật, càng thêm hời hợt, bình chân như vại, trần thế lại có võ công tinc diệu nhỏng vậy?Lục Quán Anh hôm nay xác minh hắn tuyệt vời và hoàn hảo nhất là nhấn lầm fan, Hoàn Nhan Dương nếu như bao gồm võ thuật này, đêm hôm kia người bị áp nhất quyết là hắn.Lục Quán Anh lại loáng chú ý phụ thân bản thân thần sắc thất thố. Lập tức một cử rượu cồn nhỏ cũng không đủ can đảm, mồ hôi rét mướt đổ xuống cũng không vệ sinh, hắn mặc cho những người này xem hắn là bia sống nhằm luyện chiêu, cho dù sao cũng chỉ là gồm một chút.Lục Thừa Phong dung nhan mặt đại biến chuyển. Hắn tự nhiên và thoải mái nhìn ra được, bạn này dưới chân ‘cước đạp kì bước’ đó là kỳ môn vào bát tai quái vị Hoàng dược sư nghiên cứu ra, cơ mà fan nọ áp dụng chính xác là Lan hoa phất huyệt thủ cùng Lạc anh thần tìm ctận hưởng. bên cạnh đó công lực người này rất có thể lấy nhì môn võ thuật công này sử dụng cùng lúc, chỉ rất có thể hóa chưởng, chưởng trọn hoàn toàn có thể hóa chỉ, chưởng trọn lúc tới nlỗi hoa rơi rực rỡ tỏa nắng, chỉ phật vị trí như hoa lan chi chít, chiêu chiêu sắc đẹp bén, kiểu cách đoan thiết yếu thanh khô nhã.Dương Khang thấy Lục Quán Anh nặng nề được ngoan ngoãn như vậy đứng nghỉ ngơi chỗ kia khiến cho y luyện chiêu, trên mặt ngay tức khắc tồn tại một tia cười quỷ dị.Lục Quán Anh giải pháp Dương Khang gần nhất, tự nhiên là bắt gặp niềm vui mừng rơn quái gở cơ, còn còn chưa kịp phản bội ứng thì thấy trong tâm địa bàn tay Dương Khang đùng một phát ngân quang lóe lên, đúng là nhiều hơn thế nữa một cây ngân châm.Lục Quán Anh âm thầm kêu một giờ ko giỏi, hy vọng lui về vùng sau nhưng mà kẻ thù nkhô nóng tay rộng. Lục Quán Anh chỉ cảm giác mấy chỗ huyệt vị nhức xót, hắn lui về vùng phía đằng sau một bước thì kẻ địch cũng đôi khi tịch thu ngân châm, trở lại nơi cũ ngồi xuống.Lục Quán Anh thầm vận nội lực, không có phát giác khác lại, ngay thức thì lặng lòng, thầm suy nghĩ hoàn toàn có thể là vì Dương Khang bị lúc dễ, đâm hắn vài châm mang đến hả giận a.Lục Thừa Phong không tồn tại phân phát hiện nay ám muội của Dương Khang, hắn bắt gặp Dương Khang bộc lộ võ công của đảo Đào Hoa, duy nhất thời tức thời đoán được một bạn. Lại nhìn áo quần bên trên bạn của y không ngay lập tức ngắn thêm, chiếc cổ lộ ra phía bên ngoài tất cả vài điểm đỏ, đó đều vì nghịch tử thiết yếu bản thân tạo nên sự, trong nháy mắt sắc đẹp khía cạnh white bệch, chần chờ làm thế nào mang lại bắt buộc.“Lục trang chủ, ta thiệt vô phxay, thiếu hụt trang chủ so với ta hạ độc, làm ta mất nội lực, còn nếu như không ta đã làm xuất sắc hơn.”Dương Khang kiểm soát và điều chỉnh lại hô hấp, không có nội lực bảo trì, y thực hiện giải pháp chuẩn xác trở ngại một chút ít, tuy vậy thực hiện ngân châm để đâm mấy chiếc huyệt vị ngược chở lại khôn xiết dễ dàng. Về phần mấy cái huyệt vị Dương Khang điểm bên trên người Lục Quán Anh, đối với Lục Quán Anh không tồn tại tổn định thương gì Khủng, chỉ nên tự nay trong tương lai hắn tất yêu hành phòng mà lại thôi.Loại võ thuật này là vì Hoàng dược sư phân tích ra.


Bạn đang xem: Đào Hoa Đảo (Tiểu Thuyết Kim Dung)


Xem thêm: A2 Key English Test 2 Self Study Pack: Examination, Cambridge Key English Test 2 Ets



Xem thêm: 21 Tướng Pháp Cơ Bản - Tử Vi Tướng Pháp : Xem Tướng Đàn Bà

Dương Khang lúc ấy nghe được vô cùng lo âu, suy nghĩ âm thầm, đến tuyệt đỉnh là ai chọc tập cho tới sư prúc y. Bất vượt lo âu thì sốt ruột, Dương Khang vẫn Cảm Xúc hứng thú mà học tập cho biết, không nghĩ là cho tới sẽ có được một ngày cần sử dụng đến. Nhưng một số loại võ công này chỉ thi triển được khi tín đồ đứng không cử động, nếu không Dương Khang sẽn mang Lục Quán Anh trát thành tổ ong.Đối với nhiều loại phái nam nhân nlỗi Lục Quán Anh, trừng pphân tử này hẳn là trí mạng. Về phần khi nào thì giải trừ, nên coi trung tâm tình của Dương Khang sau đây tất cả xuất sắc hay không, hoặc là…… Tâm tình đệ đệ của y tất cả hảo tốt không…..Dương Khang mị mảnh nhì đôi mắt, toại ý mỉm cười mỉm cười.Lục Quán Anh thấy vắt sống lưng phạt lạnh, lần tiếp nữa vận khí kiểm soát kinh mạch, cũng không tồn tại Cảm Xúc đồ vật gi bất ổn.“Quán Anh, ngươi còn ko đưa giải dược đến sư thúc?”Lục Thừa Phong không còn hoài nghi, hào hển nói.“Sư thúc?!”Lục Quán Anh kinh ngạc, cha hắn không hẳn không có võ công sao? Lúc như thế nào thì lộ diện sư thúc? Tuổi còn bé dại như vậy? Nhưng tuy vậy hắn thiếu tín nhiệm, cũng biết fan trước phương diện này xác định chưa hẳn Hoàn Nhan Dương, mau lẹ móc từ bỏ vào ngực ra một cái bình sứ đưa tới.“Uống một khỏa là được.”Dương Khang núm bình sứ đổ ra một khỏa dược trả, bỏ vào vào mồm, còn ko cbán chạy khí vứt mẫu bình sđọng vào trong ngực mình.Dược hoàn vừa nuốt xuống, Dương Khang nhắm mắt lại, xúc cảm được nội lực đang lờ lững tan vào ghê mạch, sau đó phục sinh trọn vẹn. Lục Thừa Phong khẩn trương quan sát chằm chặp vào Dương Khang, không đủ can đảm há miệng to hành hạ và quấy rầy, Lục Quán Anh đầy hơi ngờ vực, tuy thế thấy phụ thân hắn cẩn trọng như thế, cũng không dám hỏi ra mồm.Qua nửa ngày, Dương Khang một đợt tiếp nhữa căng mắt, vào hai con mắt quang quẻ hoa lưu giữ gửi, óng ánh y hệt như nhị khỏa hắc diệu thạch, sau đó mị lên, nlỗi hai ánh trăng non. Dương Khang chán ghét trừng Lục Quán Anh, lập tức chuyển hướng Lục Thừa Phong nói:“Sư huynh, ta ao ước tắm cọ.”Lục Thừa Phong vừa nghe Dương Khang chịu call hắn sư huynh, tâm tình bùng cháy rực rỡ nhỏng phương diện ttránh mon tám. Hắn thấy Dương Khang không tồn tại truy tìm cứu giúp chuyện Lục Quán Anh so với y bất kính, Lục Thừa Phong cũng không nói tới. Hắn nôn nóng sai Lục Quán Anh đi chuẩn bị, kế tiếp quay đầu lại vô cùng niềm nở nhưng mà hỏi:“Hoàng sư đệ, sư phụ vẫn hảo?”Dương Khang vẫn vùng lên thiếu thốn chút nữa bổ nhào, thuở đầu y bị Lục Quán Anh cho rằng Hoàn Nhan Dương, hiện nay lại bị Lục Thừa Phong cho rằng Hoàng Long……Ô…… Sự hiện lên của y hảo cảm nhược a……—————–Kỳ thiệt Dương Khang bị cho là Hoàng Long cũng không tồn tại gì kỳ quái quỷ, Lục Thừa Phong biết Hoàng dược sư tất cả một người con, tuổi cùng Dương Khang ko không nên biệt lắm, bây giờ thấy Dương Khang niên kỷ nhỏ những điều đó, võ công cao những điều đó, tất nhiên đân oán là Hoàng Long.Dương Khang thở dài, đem thân phận của chính bản thân mình cùng Lục Thừa Phong trình làng một đợt, Lục Thừa Phong cũng bằng lòng Hoàng dược sư thu dìm đệ tử là cthị trấn thiệt.Dù sao Dương Khang cũng đã phô bày võ công của quần đảo Đào Hoa, Lục Thừa Phong lại nghe thấy Dương Khang tại thảo nguim được sư prúc sáu năm dốc lòng khuyên bảo, mau lẹ cảm giác đệ tử này so với bé ruột của sư phụ còn ao ước đặc biệt quan trọng hơn, nhanh chóng không đủ can đảm coi thường.Dương Khang cùng Lục Thừa Phong nói loáng qua còn một vị bằng hữu của y hiện giờ đang bị giam giữ, Lục Thừa Phong nhanh chóng kêu xấu xa mời tín đồ mang đến. Dương Khang thì được dẫn đến một gian chống xa hoa, vào phía trên đã sớm sẵn sàng chấm dứt nước nóng thuộc bộ đồ quần áo mới.Dương Khang vừa cẩn thận rước thuốc độc giữ giàng sinh sống móng tay gỡ xuống, vừa bay quần áo sẵn sàng rửa mặt cọ, tức thì nghe được có bạn dồn dập gõ cửa. Dương Khang bất đắc dĩ khoác luôn bộ đồ quần áo mới đã làm được hạ nhân Lục Home chuẩn bị, lúc này mới mở cửa.Ngoài cửa là Lục Thừa Phong vẫn không an tâm.“Tiểu sư đệ, bạn đi cùng ngươi, hệt như là sẽ lâm vào hoàn cảnh trận pháp mà lại ngươi vừa mới biến hóa. Nếu ta vào trận thì hoàn toàn có thể phá giải, chỉ cần hành động của ta phiền phức, đang lãng phí thời gian.”Dương Khang nghe vậy cũng không bên cạnh ý mong muốn, chắc là Quách Tĩnh chờ lâu phải băn khoăn lo lắng theo. Dương Khang cũng biết ngụ ý của Lục Thừa Phong, cười cợt nói:“Ta đi a, cam kết mang trận pháp quay lại nlỗi cũ.”Dứt lời ngay lập tức hướng Du Tình viên đi cho.Con đường trong Du Tình viên ‘đông gửi tây quấn’, xung quanh teo hết sức, càng lạ mắt chính là ở đâu cũng tương tự như nhau nhỏng đúc, vừa new gửi một cái, ngay tức thì riêng biệt không được đông tây nam bắc.Dương Khang biết chỉ việc y mang ‘mắt trận’ giải hòa là rất có thể cứu vớt bạn bị rơi vào hoàn cảnh trận pháp. Bất vượt vô cùng trùng hòa hợp, Dương Khang vừa lấn sân vào trận pháp vài bước, tức thì phân phát hiện tại Quách Tĩnh đầu đầy những giọt mồ hôi đi loàn tứ phía, nóng vội hô Quách Tĩnh một giờ, dặn dò hắn không nên cử rượu cồn, ngóng Dương Khang giải phóng trận pháp.Quách Tĩnh tởm hỉ lập tức đứng lại, tĩnh mịch nhìn Dương Khang chui vào một trong những hòn giả đánh, đi cho lân cận một những vết bụi hoa, lại dịch rời mang đến hành lang cấp khúc, cuối cùng xuất hiện thêm sống trước phương diện hắn. Quách Tĩnh thấy Dương Khang dịch chuyển nhẹ nhàng, rõ ràng là phục sinh nội lực, không ngoài im lòng.Nhưng Quách Tĩnh ngay tại lúc định cười cợt ra khóe môi, lại đùng một cái thay đổi sắc đẹp phương diện nói:“Khang đệ, ngươi biến hóa quần áo?”Dương Khang cúi đầu quan sát ngôi trường bào mới tinh trên tín đồ mình, dịu đồng ý, cảm khái nói:“Quả nhiên là Quy gia trang tất cả chi phí, ta còn chưa từng mang qua xống áo dễ chịu và thoải mái như vậy.”Dương Khang nói ngừng còn rước tay sờ nước ngoài bào, suy nghĩ thì thầm, y dịp nãy cởi áo quần chuẩn bị rửa ráy cọ, thấy fan gõ cửa vội vàng, đành tùy nhân tiện khoác lên nước ngoài bào rồi sắp tới tức khắc, bởi vì Dương Khang lo lắng mang đến Quách Tĩnh nnơi bắt đầu vào trận pháp một thời gian lâu năm như vậy nên vô cùng lo sợ cơ mà ko kịp mặc áo quần chỉnh tề. Trạng thái lạnh ngắt điều này có tác dụng Dương Khang khác người không có cảm xúc an toàn.Quách Tĩnh lại bởi vì Dương Khang cúi đầu nhưng hắn thấy trên cổ Dương Khang ứ ứ lốt đỏ, Quách Tĩnh ko khỏi hô hấp trì tvệ. Thân thể của Quách Tĩnh bội nghịch ứng trước đại óc, một phen msinh hoạt vạt áo Dương Khang, đtrần nén lửa giận trầm giọng hỏi:“Ai làm?”