Hãy kể về một lần em mắc lỗi

     

Đề bài thử dùng chúng ta nhắc về một lần em mắc lỗi, em rất có thể nhắc lại các mẩu chuyện nlỗi giả dối, ko học tập bài xích, phạm luật vào giờ đồng hồ sinc hoạt, các lỗi khiến cho cha mẹ ko vui vẻ. Bài viết phải kể lại đúng thực sự và trình tự thời hạn, bạn có thể tìm hiểu thêm các bài làm cho trên vanmau.net bên dưới. Nhưng trước khi xem thêm bài xích văn chủng loại bạn cũng có thể coi trước phần lập dàn ý để giúp chúng ta viết văn tiện lợi hơn.

Bạn đang xem: Hãy kể về một lần em mắc lỗi

Msinh hoạt bài:

– Cho biết thời hạn xẩy ra vấn đề.

– Sự câu hỏi đó là gì với em cảm thấy như vậy nào?

Thân bài:

– Diễn đổi thay vấn đề.

+ Hoàn chình ảnh khiến cho em gây nên tội lỗi.

+ Hành hễ của em gây nên hậu quả như vậy nào?

+ Em gồm cân nhắc gì về phần đông hành động sai trái đó?

Kết bài:

Viết ra mọi cảm giác của em về phần lớn tội tình phạm phải và quyết tâm thay thế sửa chữa để cuộc sống đời thường xuất sắc đẹp hơn.

Bài làm


MỤC LỤC


Đề bài: Kể về một lượt em mắc lỗi khiến thầy thầy giáo bi lụy.

Đã có ai phải tự hỏi: “mình đã trải cho thầy cô vui giỏi chỉ làm thầy cô thêm mệt mỏi?”. Riêng tôi,tôi chỉ nên 1 học sinch tầm thường mà tôi đã biết bao lần làm mang lại cô tôi buồn. Tuy đã bao nhiêu năm,nhưng lại tôi không thể quên được cái lỗi lầm ấy,cái lỗi lầm tôi gây ra khiến cô buồn…

Đó là 1 buổi sáng đẹp trời,tôi đến lớp sớm như mọi ngày. Nhưng từ bây giờ,tôi vừa vào lớp thì đã thấy tụi thằng Thuận chờ sẵn. Thấy tôi,nó chạy đến vỗ lên vai tôi,nói: “Ê! Hôm ni đi trễ thế mạy?”.”Tao không đi trễ,tại tụi mày đi sớm thôi”-tôi trả lời. Thuận thở dài nói tiếp:”thôi dù sao cũng vô rồi. Buồn ghê! Hay là chúng ta tổ chức 1 cuộc thi vẽ đi. Và phần thưởng sẽ là 1 chuyến đi du lịch tham quan phòng thí nghiệm của cô Bích. Tụi mày đồng ý ko?”.” Ok,cơ mà tao không cung cấp giấy để thi đâu à nha!”-thằng Tâm tiếp lời. Tôi nói:” Tường trắng,bàn gỗ mới “tin” đây này,cần gi giấy chứ!”.

*
*

Thế là cuộc thi xuất phát. Sau vài phút căng thẳng,cả bọn buôn ra coi cái thành quả của mình. Ôi! Cái gì thế này-tôi thốt lên. Những bức hình trong thấy kinh. Thế là chả có thằng nào thắng cuộc. Nhưng bọn tôi vẫn quyết định đi 1 chuyến tham quan vào phòng thí nghiệm của cô Bích. Cả đám hì hục trèo vô phòng. Đi 1 vòng quanh phòng,tôi đem 1 lọ nmong,đổ vào 1cái gì đó. Bổng dưng 1 tiếng nổ tiến nhanh,cả bọn hoảng hốt bỏ chạy. Chạy 1 mạch ra tới bờ sông mới dám dừng lại. Tôi nói:”thôi,xoay lại học đi”. Thằng Thuận ngắt lời:”Thôi đi mày. Lỡ ra trên đây rồi,ko tắm thì uổng lắm”. Thế là cả đám lao xuống sông tắm. Có thằng thì trèo lên mong,ra dáng vận động viên bơi lội lội rồi nhảy xuống. Tắm sông chấm dứt,chúng tôi ra đồng đùa đánh trận giả,sau đó qua nhà Ông Sáu,trốn vào vườn ổng mà ăn ổi. Ôi! Hương ổi chín khiến chúng tôi ko thể cưỡng lại. Thấm thoát đã xế chiều,chúng tôi trở về trường rước cặp vở. Vừa tới trcầu cổng trường,tôi đã thấy cô Thu-cô chủ nhiệm của tôi, đã đứng đợi sẵn. Nmong mắt cô rưng rưng nhìn thẳng vào hướng chúng tôi không nói gì. Tôi bmong đến,cô ghì chặt đem tay tôi thét lên trong tiếng nấc:”em có biết bây giờ lớp chúng ta dự giờ không? Em có biết lọ chất hoá học mà em là đổ là dùng để mang lại buổi dự giờ hôm nay không? Chỉ vì việc làm của bọn em mà cả lớp phải bị thiệt vì buổi dự giờ hôm nay”. Nói xong cô quay đi,bỏ lại vào tôi nổi nghẹn ngào khôn xiết. Bỗng thằng Thuận nói: ” thằng Minc chứ không ai vào phía trên. Chắc chắn nó là thằng mách với cô,hồi sáng chạy ra tao thấy nó đây mà. Để ông gặp mày,ông mang đến mày ốm đòn con à!”.”thôi đi,bây giờ mà mày còn nói thế nữa hả Thuận!”-tôi hét lên.

Sáng ngày tiếp theo,chúng tôi đến gặp cô xin lỗi cô 1 lần nữa. Lúc này cô tôi đã bớt giận rồi. Vì chúng tôi đã biết lỗi,đến xin lỗi cô Bích,lao sạch những hình vẽ tởm tởn. Cô tôi có nói “dị nhân anh hùng vẫn là người,không có ai mà ko mắc lỗi,không có bất kì ai là hoàn thiện khái quát. Quan trọng là làm lỗi mà có biết lỗi và sửa lổi xuất xắc không!”.

Tôi khuim các khách hàng,đừng bắt buộc làm gì khiến người bao phủ mình phải buồn,nếu ko 1 ngày nào đó,người hối hận sẽ là chúng ta!

Đề bài: Kể về một đợt em mắc lỗi nói dối.

Đọc sách, tôi siêu thích một câu nói ở trong nhà văn uống bạn Úc: “Không có gì là tuyệt đối, có chăng chỉ là sự tôn vinh mà thôi”. Đúng, thử hỏi trong bọn họ bao gồm ai dám trường đoản cú nói mình không mắc lỗi dù có một lần không?

Tôi cũng vậy, có lẽ tôi cần yếu quên lỗi lầm bản thân gây nên hôm kia, khiến cho tín đồ tôi thương mến tuyệt nhất – chị em tôi, bi đát lòng…

Hôm ấy, khu đất dát xoàn ánh nắng, ttách mát dịu, gió khẽ hôn lên má những người dân đi đường. Nhưng nó vẫn là ngày tuyệt đẹp mắt, trường hợp tôi không tồn tại bài bác kiểm soát khoa học tệ sợ mang lại điều đó, kết quả của việc không chịu ôn bài xích. Về đơn vị, tôi bước vơi lên trên cầu thang mà chân trĩu nặng lại. Tôi bi tráng với lo cực kỳ, duy nhất là khi chạm chán bà bầu, fan tôi nói hết sức chắc chắn là vào về tối qua: “Con học tập bài xích kỹ lắm rồi”.


Mẹ đâu biết khi bà mẹ lên bên ông bà, tía đi công tác làm việc, tôi chỉ ngồi vào trong bàn máy vi tính chứ làm sao tất cả ngồi vào trong bàn học tập, bởi vì tôi đinh ninch rằng cô sẽ không bình chọn, do tôi được mười điểm bài bác trước, ngờ đâu cô mang lại làm bài bác kiểm tra mười lăm phút ít. Chả lẽ bây chừ lại nói cùng với mẹ: “Con chưa học tập bài hôm qua” sao? Không, nhất quyết không.

Đứng trước cửa, tôi bỗng nảy ra một ý “Mình test nói dối người mẹ xem sao”. Nghĩ như vậy, tôi xuất hiện bước vào công ty. Mẹ tôi trường đoản cú vào nhà bếp chạy ra. Nhìn bà mẹ, tôi xin chào nhi nhí “Con kính chào mẹ”. Nlỗi đân oán biết được phần nào, bà mẹ tôi hỏi: “Có câu hỏi gì gắng con”? Tôi chuyển chị em bài bác kiểm tra, nói ra vẻ nóng ức: Con bị đau nhức tay, không triệu tập làm cho bài bác được cần viết không kịp”… Mẹ tôi quan sát, tôi vậy tách hướng không giống. Bỗng bà mẹ thở dài! “Con thay áo xống rồi vệ sinh rửa đi!”.

Xem thêm: Những Bài Hát Hay Về Thiên Nhiên, Đất Nước, Con Người, Về Với Thiên Nhiên

Tôi “dạ” khẽ rồi đi nhanh khô vào nhà tắm cùng nghĩ thầm: “Ổn rồi, đầy đủ vấn đề gắng là xong”. Tôi tưởng chuyện như vậy là dứt, nhưng mà tôi vẫn lầm. Sau ngày hôm kia, bà bầu tôi cứ đọng như tín đồ mất hồn, có lúc người mẹ rửa chén không không bẩn, lại còn quên cắm nồi cơm năng lượng điện. Thậm chí người mẹ còn quên tắt đèn khí, điều mà lại thời gian như thế nào mẹ cũng nói tôi. Mẹ tôi ít mỉm cười với rỉ tai hơn. Đêm tối, chị em cứ đọng trngơi nghỉ mình mất ngủ.

Bỗng dưng, tôi cảm giác nlỗi chị em đã biết tôi giả dối. Tôi ân hận hận khi dối trá bà bầu. Nhưng tôi vẫn chưa đầy đủ gan dạ nhằm xin lỗi mẹ. Hay nói cách khác, tôi vẫn chưa xác định phạm tội của bản thân mình. Sáng một hôm, tôi dậy khôn xiết nhanh chóng, sớm cho nỗi sinh hoạt quanh đó hành lang cửa số sương tối vẫn đã tung “róc rách” trên kẽ lá.

Nhìn mẹ, mẹ vẫn đang ngủ say. Nhưng tôi đoán là bà bầu mới chỉ ngủ được nhưng mà thôi. Tôi nghĩ: Quyển “Truyện về con người” không gọi, bản thân gọi demo xem”. Nghĩ vậy, tôi đem cuốn sách đó và gisinh sống trang đầu ra đọc. Phải chăng ông ttách đã hỗ trợ tôi mang cuốn sách kia để đọc mẩu truyện “lỗi lầm” chăng ! “…

Khi Thượng đế tạo nên nhỏ bạn, Ngài đã đính thêm mang đến chúng ta nhì loại túi vô hình, một túi đựng lỗi lầm của phần nhiều tín đồ mang trước ngực, còn loại túi tê treo làm việc sau sườn lưng chứa lỗi lầm của mình, yêu cầu con tín đồ hay không nhận thấy lỗi của mình”. Tôi suy ngẫm: “Mình không thấy lỗi lầm của chính mình sao?”. Tôi suy nghĩ rất rất lâu, đột nhiên mẹ tôi mnghỉ ngơi mắt, đi xuống chóng. Nhìn bà bầu, thoải mái và tự nhiên tôi đi đến một quyết định: Đợi chị em vào nhà tắm, rồi rước một mhình họa giấy nắn nót đề vài chữ.

Mẹ tôi bước ra, tôi để mhình họa giấy bên trên bàn rồi chạy ù vào phòng tắm. Tôi đánh răng rửa mặt xong, rời khỏi và… sẵn sàng ăn bữa sáng ngon cơm bởi vì bà mẹ làm. Và thiệt kỳ lạ, mhình ảnh giấy ghi chữ: “Con xin lỗi mẹ” đang trở thành đâu mất, cố gắng vào kia là 1 trong những chiếc khnạp năng lượng thơm tình mẹ với cốc nước cam. Tôi cười cợt, niềm vui đống ý do mẹ đã gật đầu yêu cầu lỗi của tớ.

Đến bây giờ sẽ cha năm trôi qua, mhình họa giấy này vẫn ở im trong bộ sưu tập của người mẹ. Tôi yêu chị em cực kì, với từ bỏ nhủ sẽ không khi nào để chị em bi hùng nữa. Tôi cũng đúc rút được bài học quý báu: Khi chúng ta biết xin lỗi phụ huynh, các bạn sẽ có khá nhiều hơn một trang bị bạn vẫn đang xuất hiện, đó là tình thương thơm.

“Từ thulàm việc sinh ra tình mẫu mã tử

Trao bé ấm áp tựa nắng và nóng chiều”.

Đề bài: Kể về một lượt em mắc lỗi cạnh tranh quên.

Cuối năm học tập vừa mới rồi, em được trao phần thưởng trọn Học sinc xuất dung nhan. Thầy cô cùng anh em khen ngợi mà lại cũng thiết yếu hầu như lời khen ấy lại tạo nên em xấu hổ hết sức. Chuyện là cố này:

Em vốn là học sinh xuất sắc Toán. Bài kiểm tra làm sao em cũng ăn điểm 9, điểm 10. Mỗi lần thầy trải đời xướng điểm, em vấn đáp siêu rành rọt trước việc thán phục của bạn bè trong lớp. Một hôm, trong giờ ôn tập, em khinh suất không học bài bác cũ. Theo thường lệ, giáo viên Điện thoại tư vấn học viên lên bảng. Em vẫn gồm điểm khám nghiệm miệng đề xuất tin chắc chắn rằng thầy sẽ chẳng gọi mang đến bản thân. Vì vậy em thảnh thơi ngồi ngắm ttránh qua size hành lang cửa số cùng tưởng tượng mang đến trận soccer chiều nay thân đội lớp em cùng với lớp 6B.

Nhưng một cthị trấn bất thần xảy ra. Thầy giáo đòi hỏi cả lớp đem giấy ra có tác dụng bài xích. Biết làm thế nào bây giờ? Mọi khi làm bài xích một tiết, thầy hay báo trước. Còn từ bây giờ, sao lại vắt này? Đây đó trong lớp nổi thông báo rì rào vướng mắc của một số bạn. Em ngờ ngạc nhìn xung quanh một lượt. quý khách Hoa ngồi cạnh huých cùi tay vào sườn, nói nhở: Kìa, chnghiền đề đi chứ!

Em tất cả xúc cảm là huyết đánh giá nhỏng kéo dãn dài vô tận. Em loay hoay viết rồi lại xóa. Vì mất bình tĩnh phải đầu óc cứ rối tinc lên. Thời gian đã hết, em nộp bài nhưng mà lòng cứ canh cánh, lo âu.

Tuần sau, cô giáo trả bài. Nhỏng các lần, em thừa nhận bài xích tự tay thầy nhằm vạc mang lại chúng ta. Liếc qua bài bác mình, thấy bị điểm 3, tyên em thắt lại. Em không khiến cho ai kịp nhìn thấy với nuốm duy trì đường nét khía cạnh mặc nhiên, vẻ mặt ấy bít giấu bao nhiêu bối rối trong tâm. Thật là cthị xã chưa từng gồm. Ăn nói làm thế nào cùng với thầy, với chúng ta, cùng với phụ huynh bây giờ? Em xoay cuồng lo nghĩ về với bỗng dưng nảy ra một ý…

Thầy giáo call điểm vào sổ. Đến thương hiệu em, em bình tâm xướng to: Tám ạ! Thầy gọi tiếp bạn khác. Em thngơi nghỉ phào nhẹ nhõm với từ nhủ có thể giáo viên sẽ không còn chú ý vì có khoảng gần chục bài bác bị điểm kém nhẹm cơ mà!

Để xóa sạch sẽ phần lớn dấu tích, tối hôm ấy em làm lại bài xích rồi đem cây bút đỏ kiếm được điểm 8 theo đường nét chữ của thầy. Ngày qua ngày, cứ đọng nghĩ về mang đến thời gian thầy giáo hưởng thụ xem xét lại bài mà em lạnh lẽo cả người. Magiống ý, rất nhiều chuyện rồi cũng trôi qua với tưởng chừng em vẫn quên bẵng cthị trấn ấy.

Cuối năm, em đạt danh hiệu Học sinh xuất dung nhan. Những tràng vỗ tay, mọi lời khen ngợi chân thành, vẻ sử dụng rộng rãi cùng trường đoản cú hào của phụ thân mẹ… Tất cả đa số điều này vô tình kkhá dậy sự day hoàn thành và hổ ngươi trong em. Em ko xứng đáng. Em mong muốn tạo nên thực sự xấu xa ấy tuy thế không được can đảm.

Xem thêm: Đề Kiểm Tra 1 Tiết Toán Lớp 6 Chương 1 Tiết Chương I Môn Toán Lớp 6 (Có Đáp Án)

Thời gian sẽ đẩy lùi phần lớn cthị xã vào kí vãng tuy nhiên nỗi ân hận vẫn tồn tại ngulặng kia. Giờ em nói lại chuyện này nhưng lòng không hết day xong. Mong thầy cô, bố mẹ với chúng ta tha vật dụng cho em. Em hứa ko bao giờ mắc lầm lỗi kia nữa.


Chuyên mục: